Khủng bố Paris ám chỉ điều gì ở châu Âu
Châu Âu vốn là thiên đường an toàn cho đến tối hôm qua – thứ 6 ngày 13/11, EU chính thức trở nên mỏng manh trước khủng bố
Chuỗi vụ tấn công đẫm máu giữa Paris tối
thứ 6 – ngày 13/11, chỉ trong một đêm cướp đi tính mạng của 140 người dân vô tội
thật ra đã được cơ quan an ninh và tình báo phương Tây cảnh báo từ nhiều năm
trước. Kể từ vụ tấn công Mumbai 8 năm trước gây ra bởi nhóm Hồi giáo cực đoan
đã giết chết 166 người chỉ trong 4 ngày thì có khá nhiều cảnh báo sai hoặc bị
phát hiện trước khi chúng phát động. Nhưng như những gì IRA (Quân đội Cộng hòa
Ireland) đã từng dứt khoát cảnh báo: “Có thể nhiều lần bạn gặp may mắn, chúng
tôi chỉ gặp may một lần duy nhất”.
Nội chiến kéo dài trước ngưỡng cửa
Syria và sự hiện diện của Nhà nước Hồi giáo (IS) là hai lực hút cực mạnh phần tử
chiến binh thánh chiến – những kẻ khủng bố được cho là dã man hơn cả Al-Qaeda
(AQ). Trong khi cái gọi là “cốt lõi” của AQ nằm trong vùng đất cằn cỗi của
Pakistan đã bị tấn công bởi máy bay do thám Mỹ thì IS đi từ sức mạnh này đến sức
mạnh khác. Mùa hè năm ngoái, cả thế giới chứng kiến cơn thịnh nộ của IS. Động
thái này nằm trong kế hoạch thiết lập một đế chế riêng mang tên Nhà nước Hồi
giáo. IS khai thác truyền thông xã hội để công khai công bố những hành động tàn
bạo và chiến tích của mình. Điểm đặc biệt là, IS tuyển mộ và đào tạo hàng ngàn
thanh niên Hồi giáo phương Tây, nhất là ở Pháp.
Khả năng di chuyển dễ dàng của các tân
binh phương Tây đến thành trì IS tại Raqqa, Syria chỉ bằng một chuyến bay đến
Thổ Nhĩ Kỳ sau đó tiếp tục đi bằng đường rõ ràng không thể khớp với đường quay
trở về. Các cơ quan an ninh và cảnh sát làm hết sức mình để theo dõi và truy tố
họ nếu có bằng chứng. Nhưng người ta ước tính rằng ít nhất có một nửa số chiến
binh thánh chiến đã đi đến Syria và trở lại trong 4 năm qua. Ở cả Anh và Pháp,
có đến 400-500 người như vậy.
Đối tượng tân binh bọn IS
hướng đến là những người vô danh, rất ít khi ra khỏi nhà và sống chủ yếu trên mạng
xã hội. Những cá nhân cực đoan này rất dễ bị thuyết phục bởi công tác tuyên
truyền thánh chiến ào ạt nhằm thực hiện “chiến dịch tấn công của những con sói
cô đơn”. Mặc dù Ayoub El-Khazzani – kẻ âm mưu thảm sát hành khách trên chuyến tàu tại
Bỉ cuối tháng 8 là một người dân Ma-rốc, nhưng rất có thể anh ta là một phần tử
cực đoan địa phương. Những kẻ tấn công trong nhóm những con sói cô đơn được cơ
quan an ninh xem là vấn đề đặc biệt nghiêm trọng vì họ không thể tiên đoán được
hành vi nhóm này hơn nữa họ không có khả năng giam giữ tất cả những kẻ tình
nghi để giám sát chúng.
Đến nay, danh tính của 8 thủ phạm
trong đêm thảm sát kinh hoàng vẫn chưa được công bố, nhưng người ta sẽ phải giật
mình nếu 8 kẻ này chưa từng được đào tạo tại doanh trại IS-run tại Syria hoặc một
nơi tương tự như Yemen.
Phía giới chức
Điều làm giới chức đau đầu nhất lúc
này là diễn biến gây khủng bố vì hiện nay chưa phát hiện chi tiết nào đáng ngờ
trên màn hình radar giám sát. Trong khi lo lắng sẽ có một cuộc khủng bố xảy ra
đã xuất hiện từ vài tuần trước, điều này không có gì mới – tình trạng an ninh
thường xuyên được cảnh báo với tần suất nhiều chứ không phải là không có. Nhưng
lại bị cho là cảnh báo giả.
Nếu đó là sự thật như những báo cáo
trước đây đề cập về sự thất bại của cơ quan giám sát phương Tây trong việc chọn
cảnh báo. Chắc chắn, kế hoạch khủng bố tối 13 đã được lên cách đây vài tuần trước
và phải có nhiều thủ phạm nhúng tay vào vụ này hơn là 8 kẻ tham gia trực tiếp. (Nhiều
lý thuyết đưa ra rằng hoạt động này là phản ứng đối với cái chết của tay đao IS
- Mohammed Emwazi, thường được biết đến với cái tên Jihadi John bởi
máy bay không người lái của Mỹ).
Nỗi sợ hãi ngày càng gia tăng cho rằng
mã hóa bảo vệ thường được các công ty công nghệ thiết lập vào smartphone và các
ứng dụng tin nhắn để bảo vệ quyền riêng tư của khách hàng chính là món quà cho
bọn khủng bố - những “kẻ thích đi trong bóng tối” để thực hiện kế hoạh. Cơ quan
an ninh tại Pháp và Anh đã nhận được cho phép nghe trộm những kẻ tình nghi,
nhưng ngay cả thế thì họ vẫn bị cho là tụt lại đằng sau trong cuộc chạy đua vũ
khí công nghệ với bọn khủng bố.
Vẫn còn quá sớm để nói đâu là hậu quả
nặng nề nhất là gì kể từ vụ đánh bom xe lửa ở Madrid năm 2004. Nhưng chắc chắn
cảnh tượng kinh hoàng của cuộc khủng bố buộc người dân châu Âu và bên hữu quan
(ít nhất là đối tác ký hiệp định Schengen) tăng cường cảnh giác. Đó là một nỗi lo
sợ có lý do vì trong số những người tị nạn đổ về châu Âu từ Syria có cả những kẻ
đấu sĩ kinh nghiệm cố ý gây tội nếu có cơ hội. Vụ tấn công cũng sẽ làm trầm trọng
thêm lo lắng về một “kẻ thù bên trong” chống lại nền văn hóa phương Tây và các
chính sách đối ngoại chống Hồi giáo. Các chương trình chống Hồi giáo cực đoan ở
hầu hết các nước phương Tây có dân số Hồi giáo đông đều có ý tốt nhưng không thể
hiện rõ. Một lẽ, ở châu Âu, không thiếu những người theo chủ nghĩa dân túy – những
người thừa hạnh phúc đâm ra bới móc lỗi lầm của hôm qua.
Câu hỏi lớn hơn dành cho châu Âu, châu
Âu có thể làm gì để cản trở các cuộc tấn công như vậy trở thành một nỗi lo sợ định
kỳ. Nỗ lực hợp tác để chấm dứt cuộc chiến ở Syria và đế chế IS có thể giúp giảm
bớt người tị nạn những không có khả năng tiêu diệt các mối đe dọa. Chính xác là
như vậy IS có thể sẽ sinh ra tập trung nhiều hơn vào việc đấu tranh với “kẻ thù
xa”.
Một nỗi lo lớn dễ dàng giải quyết là về
luật súng ở châu Âu (mặc dù Anh có luật súng rất nghiêm ngặt) và con đường vận
chuyển súng xuyên châu Âu. Khi một cuộc tấn công khủng bố trên quy mô lớn bắt đầu,
chúng sẽ phải tụ tập lại ở một số nơi từ từ sân vận động thể thao để các trạm
đường sắt đến các địa điểm vui chơi giải trí và các sự kiện chính trị. Đây là
biểu hiện rõ ràng nhất cho thấy những kẻ khủng bố đã giành chiến thắng.
Cuộc sống có cách để trở lại bình thường
nhanh chóng nhưng nếu cơ quan an ninh châu Âu – lực lượng đã từng giữ an toàn tốt
cho công dân của mình trong quá khứ thì lại đang không có khả năng ngăn chặn
các cuộc tấn công kiểu này. Có lẽ rằng cơ quan an ninh châu Âu không nằm trong
số những cách giúp người dân lấy lại tâm lý ban đầu.
